Trang chủ  
   Giới thiệu    
   Diễn đàn    
   Sự kiện    
   Chia sẻ bài viết    
   Liên hệ    
Thánh nhạc Sách Video Bản Đồ Download Thánh Lễ Gallery Slide Show Nghe nhạc Danh ba web Games
CÁC MỤC ĐỒNG, CẤT TIẾNG TUNG HÔ
[19/12/2013]

CÁC MỤC ĐỒNG, CẤT TIẾNG TUNG HÔ

Các thiên thần đã không truyền tin cho các tư tế, biệt phái, hay các nhà thông luật nhưng chỉ loan tin cho các mục đồng nghèo khó ngay tại cánh đồng giữa lúc nửa đêm.

Bị khinh thường và cô lập, họ là những người đầu tiên được loan báo Đấng Mesiah đến. Sau thánh Giu- se, và Đức Maria, họ là những người đầu tiên nhìn thấy Ngài. Và chính họ là những người đầu tiên mang tin mừng đến với người khác.

Chúng tôi luôn là những người cuối cùng mới được biết bất cứ tin gì, đặc biệt là những tin vui. Chúng tôi sống cô lập trong cánh đồng hoang, chăn dắt đoàn chiên của chúng tôi. Chúng tôi tận tình chu đáo chăn dắt đàn chiên của mình và mọi người hầu như không thích đến gần chúng tôi.

Lý giải về những điều đó. Chúng tôi sống không nhà không cửa, ngủ giữa trời. Chúng tôi không thể giữ tất cả các luật lệ, đặc biệt tuân giữ luật nghiêm ngặt như các nhà biệt phái phariseu. Làm sao chúng tôi có thể giữ tất cả những nghi thức như rửa tay sạch sẽ và các luật lệ, hay những điều buộc khác? Chúng tôi không được tham gia các nghi thức tôn giáo và bị coi thường không kém là những tên cướp. Chúng tôi bị xếp vào hạng thấp hèn nhất trong xã hội Israel.

Mặc kệ, điều đó không ảnh hưởng tới những gì chúng tôi đang cảm nhận. Chúng tôi cầu nguyện nói chuyện với Chúa theo đồng hồ riêng của chúng tôi. Chúng tôi mong chờ được nhìn thấy Đấng Mesiah.

Chính trong đồng cỏ này, tổ phụ Davit đã đánh bại sư tử và dám bảo vệ chiên của ông. Chúng tôi cũng đang bảo vệ những con chiên này được dâng làm của lễ đền thay tội lỗi của họ trong đền thờ. Nhưng điều đó có ý nghĩa gì với họ đâu.

Là một mục đồng không có nhiều sự lựa chọn riêng cho mình. Nó dường như đơn độc và nhàm chán. Những ngày tháng của chúng tôi là tìm kiếm chút cỏ non cho súc vật của chúng tôi. Buổi tối, chúng tôi thường nằm ngủ với chúng dưới một gốc cây hay để chúng dưới hốc đá- cho chúng nằm nghỉ.

Trong đêm tối đầy ánh sao, chúng tôi nằm nghỉ và thưởng thức một không khí trong lành, mát dịu. Và một dấu chỉ đã chỉ cho chúng tôi thấy ở một nơi nào đó. Chúng tôi không biết Ngài là ai, từ đâu tới. Thình lình một ánh sáng bừng lên xung quanh chúng tôi. Chúng tôi đã ngã xuống trong sự kinh hoàng.

Chúng tôi đã nghe về vinh quang shekinah. Chúng tôi biết câu chuyện của Mô sê tại bụi gai bốc cháy và cột lửa trong sa mạc. Điều này phải là vinh quang của Đức Chúa. Dấu chỉ đó cho chúng tôi thấy có một thiên thần của Thiên Chúa đến.

Chúng tôi đã rất sợ hãi, một vài hình ảnh đến trong đầu tôi. Tôi đã nghĩ mình chết. Sau đó tôi nghe Thiên Thần cất tiếng nói, “đừng sợ,”. Tôi bình tĩnh lại, một cảm giác thật tĩnh mịch trên tôi. Thiên thần đã không đoán xét chúng tôi. Nhưng đã mang đến cho chúng tôi tin vui vĩ đại.

“Ngày hôm nay nơi Bethlehem, một Đấng cứu thế đã được sinh ra, Ngài là Đức Ki tô Thiên Chúa hằng sống.” Tôi vui mừng khôn tả, một niềm vui tôi chưa bao giờ cảm nhận trước đây. Đấng Mesiah đã sinh ra- cho dân của Ngài đã từng mong đợi từ lâu lắm rồi! đây là điều kiện toàn qua bao thế kỷ của niềm hy vọng và cầu nguyện.

Thình lình, thiên thần hòa cùng với các đạo binh, múa nhảy khắp mọi nơi, và bầu trời mênh mông cùng hòa nhịp với họ. Các Ngài đồng thanh ca ngợi Thiên Chúa rằng “vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời, và bình an dưới thế cho người Chúa thương!” lời ca vang dậy của họ hơn cả tiếng sấm rền trời. Chúng tôi vô cùng kinh ngạc!

Khi bài ca kết thúc, chúng tôi không còn nhìn thấy họ bay lượn trong ánh sáng bao phủ của bầu trời, và chỉ còn lại chúng tôi. Họ đã về trời, nhưng thông điệp của họ còn ở mãi với chúng tôi.

Chẳng ai nói ai, nhưng chúng tôi đã nghe tiếng nói bên trong đang mách bảo chúng tôi, chúng tôi chỉ nói một điều. Chúng ta phải đi mau đến Belehem để thăm Trẻ thơ. Thiên thần đã chỉ đường cho chúng tôi đi. Người đã nói về Ngài thế nào. Ngài ở trong máng cỏ, bao quanh một tấm vải. Không chút nghi ngờ, không do dự, chúng tôi đã đi đến đó.

Trên đường đi, tôi đã luôn tự hỏi. Đó không phải là nơi Đấng Mesiah nên ở, trong một máng cỏ, bao bọc trong một miếng vải thô. Ngài phải đáng được đặt ở trong đền thờ hay cung điện, quấn trong vải tím.

Cuối cùng chúng tôi tìm thấy Ngài, mẹ Maria, Giuse cũng ở đó. Chúng tôi nhận ra họ trong hoàn cảnh nghèo nàn nhất và đơn sơ nhất. Đối ngược hẳn với vinh quang loan báo Ngài sinh ra. Nhưng chúng tôi đã không dừng lại đó, chúng tôi biết Ngài là ai.

Tôi vẫn còn nhớ vẻ mặt của Giuse khi chúng tôi mới tới. Tại sao chúng tôi lại đến? tại sao chúng tôi lại được biết khi ngài và vợ ngài đang bí mật nơi đây? Nhìn qua Maria, Mẹ chăm chú ngắm nhìn đứa trẻ trong máng cỏ, và chúng tôi đã quỳ xuống và thờ lạy Ngài.

Cuối cùng tôi kể cho Giuse nghe về các thiên thần và sứ điệp của họ. “chúng tôi đã đến và nhìn thấy.” tôi đã nói với người. “Chúng tôi muốn thờ lạy Ngài.”

Chúng tôi chiêm ngắm Ngài trong sự vui mừng ngạc nhiên, gợi nhớ đến một câu chuyện. Tôi đã nghĩ đến những điều đã xảy ra cho 4 người cùi Samaria cách đây nhiều năm.

Người Syrian đe dọa dân ta, và đã xảy ra nạn đói khủng khiếp. Bốn người cùi đã quyết định giao nộp họ cho Syrian để đổi lấy lương thực. Khi họ đến trại của kẻ thù, họ đã không thấy gì. Tất cả những người Syrian đã ra đi. Họ đi hết lều này tới lều kia họ thấy lương thực, nước, áo quần, mọi thứ họ muốn.

Sự khám phá đã giải cứu họ. Một trong bọn họ nói, “đây là ngày cứu độ, và chúng ta phải giữ trong thinh lặng.” vì thế, họ đã quyết định kể cho mọi người trong thành thị xung quanh.

Đó là điều chính tôi tôi và bạn tôi đã cảm nhận. Sau khi chúng tôi thờ lạy Ngài Đức Ki tô, chúng tôi đã rời máng cỏ. “Đây là tin vui,” chúng tôi kể cho nhau nghe. “ con người cần được biết Đấng cứu độ đã sinh ra.” Vì thế đêm đó chúng tôi hòa cùng với 12 giọng ca của giáng sinh như là lời công bố. Chúng tôi kể cho mọi người chúng tôi đã thấy Trẻ Giê-su.

Sau khi đêm đó, tôi thường nhớ lại những điều thiên thần đã nói: “hôm nay sinh ra cho anh em Đấng cứu tinh.” Sinh ra cho chúng tôi? Cho các mục đồng? tại sao Thiên Chúa ưu ái với chúng tôi, chứ không cho các tư tế, luật sĩ hay các người quyền quý? Với tôi thật là nực cười, xỉ vả đối với các phariseu ở Giê-ru-sa-lem, những người đã thông thạo luật và giữ các luật lệ, họ lại không phải là những người đầu tiên được nghe tin mà họ mong đợi bao lâu. Họ cũng không phải là những người đầu tiên nhìn thấy Đấng Mesiah mới sinh ra. Chúng tôi là những người đầu tiên nhìn thấy Ngài-những người mục đồng cô đơn, thấp hèn. Tôi tin rằng khi Thiên Chúa có kế hoạch quan trọng để nói cho thế giới về Đấng cứu độ, Ngài không tin tưởng vào những người thờ lạy Ngài theo thói quen lề luật nhưng cho bằng những người biết thờ lạy Ngài với tất cả tình yêu của họ.

Chuyển ngữ: Quỳnh Tâm. Trích trong 12 voices of Christmas by Woodroll kroll.

Nhấn +1 nếu bài viết hay:

Print   Email   Save   Ý kiến [0]   Chia sẻ :
Họ tên:(*)
Email:(*)
Website:
Nội dung:(*)
Tin khác :
Nhanh trí [07/01/2011]
Lời cầu nguyện của một con vẹt [05/01/2011]
Bạn như một ly cocktail [03/01/2011]
Khôn hơn cả ông già Noel [25/12/2010]
Ngọt ngào trái cây đĩa [22/12/2010]
Tưng bừng sự kiện Giáng Sinh ở Nông Trại 2 [20/12/2010]
Khi học sinh copy bài [19/12/2010]
Những quán lẩu Hà Nội tuyệt vời nhất mùa đông [18/12/2010]
Đố vui [16/12/2010]
Ông lão gù lưng và chàng thanh niên [15/12/2010]
Chọn ngày tháng: / /