<!DOCTYPE html PUBLIC "-//W3C//DTD XHTML 1.0 Transitional//EN" "http://www.w3.org/TR/xhtml1/DTD/xhtml1-transitional.dtd">
<html xmlns="http://www.w3.org/1999/xhtml">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=UTF-8" />

<title>Welcome to 3vua.com</title>
<meta name="keywords" content="3vua.com - Thong tin cong giao viet nam" />
<meta name="description" content="3vua.com - Thong tin cong giao viet nam" />
</head>

<link rel="stylesheet" type="text/css" href="http://3vua.com/themes/blue/style/base/main.css"> 



<body>
<div id="logo"  align="center">
	<div id="head">
	  <table width="100%" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0">
        <tr>
          <td width="244"  class="iconlogo">&nbsp;</td>
          <td></td>
        </tr>
      </table>
	</div>
	
</div>
<table width="100%" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tr>
  <td  style="background-color:#FFFFFF;padding:5px;">
<br />
<span class="page_detail">Nỗi lòng chàng rể nghèo <span class="blogdate"> [01/01/1970]</span></span>
<br /><br />

<div><div style="float:left;">
<table  border="0" cellpadding="0" cellspacing="2"><tr><td><img src="http://3vua.com/system/application/uploads/blog/2ddmchongok20.jpg" align="left" style="margin:4px;padding:4px;border:1px solid #6D99C6;"  width="250" alt="Nỗi lòng chàng rể nghèo " title="Nỗi lòng chàng rể nghèo "/></td></tr><tr><td align="right" style="padding-right:8px;"><img src="http://3vua.com/themes/blue/images/icon_zoom.gif" border="0" onClick="window.open('http://3vua.com/viewimg.php?url=http://3vua.com/system/application/uploads/blog/2ddmchongok20.jpg','mywindow','width=295,height=225')"/></td></tr></table></div><p>Hai anh trai vợ nói thẳng với tôi: "Mày là chồng mà không nuôi nổi vợ, để vợ xòe tay xin tiền cha mẹ, không biết nhục sao?".</p></div>

<div><div align="justify">Tôi làm công nhân trong một công ty dệt may, vợ tôi  là giáo viên dạy cấp II. Chúng tôi kết hôn đã 3 năm và có với nhau một  con gái 18 tháng. Vợ tôi hiền lành, yếu đuối, luôn xem tôi là chỗ dựa  vững chắc cho gia đình; Nhưng sự tôn trọng, tin yêu của cô ấy dành cho  tôi càng nhiều thì tôi càng cảm thấy mình… thật không xứng đáng. Tất cả  cùng vì cái phận rể nghèo!</div>
<div align="justify">&#160;</div>
<div align="justify">Tôi là dân quê chính gốc, lên Sài Gòn làm công nhân  7 năm nay. Mẹ tôi mất sớm, nhà nghèo, con đông nên anh em tôi lớn lên  ai tự lo thân nấy.</div>
<div align="justify">&#160;</div>
<div align="justify">Vợ tôi người Sài Gòn, gia đình có của ăn của để, có  hai anh trai đều đã lập gia đình, thành đạt và khá giả. Anh Hai đang ở  với cha mẹ. Hai người anh của cô ấy không thích tôi vì chê tôi học vấn  thấp, nhà nghèo lại ở miền quê; nhưng ba mẹ vợ tôi là người nhân hậu nên  cũng bằng lòng gả con gái cho tôi, một công nhân quèn.&#160;</div>
<div align="justify">&#160;</div>
<div align="justify">Sau khi kết hôn, vợ chồng tôi thuê nhà trọ ở, dù  lương chúng tôi không cao nhưng cũng đủ trang trải. Dành dụm chắt chiu  gần 2 năm chúng tôi mới dám sinh con nhưng từ khi con gái ra đời, cuộc  sống chúng tôi bắt đầu chật vật, nhất là khi vợ tôi đi dạy lại.</div>
<div align="justify">&#160;</div>
<div align="justify">Thương con nhỏ, tôi đành nghỉ làm ở nhà chăm sóc  con. Cũng từ đó, đủ thứ khó khăn chồng chất, nào tiền sữa cho con, tiền  sinh hoạt, tiền nhà trọ đều phụ thuộc vào đồng lương giáo viên của cô  ấy.</div>
<div align="justify">&#160;</div>
<div align="justify">Thấy vậy, ba mẹ vợ tôi bàn nhau trích một phần tiền  dưỡng già mua cho vợ chồng tôi&#160; một mảnh đất ở vùng ven, cất vài phòng  trọ; rồi cho ít vốn mở một tiệm tạp hóa nhỏ để tôi vừa trông con, vừa  trông coi nhà trọ và bán tạp hóa.&#160;</div>
<div align="justify">&#160;</div>
<div align="justify">Khi biết ý định này, hai anh vợ phản đối quyết liệt  với lý do… “ai biểu lấy chồng nghèo, ráng chịu”; và họ còn nói thẳng  với tôi rằng, “mày là chồng, mày không nuôi nổi vợ, để vợ phải xòe tay  xin tiền của cha mẹ, không biết nhục sao?”. Thật là đau đớn!<br />
&#160;<br />
Tôi  nhục lắm, nhưng lực bất tòng tâm. Tôi không rượu chè, cờ bạc, không tệ  bạc với vợ, luôn làm việc chăm chỉ nhưng vì hoàn cảnh, cái nghèo vẫn bám  lấy tôi. Cha mẹ tôi nghèo, không sao có tiền của để cho con trai làm  giàu nơi xứ sở đắt đỏ như Sài Gòn; Thân tôi tài mọn, sức hèn làm sao có  thể bảo đảm cho cô ấy có một cuộc sống sung túc như ở nhà mẹ đẻ! <br />
&#160;<br />
Những  lời xỉ vả của hai người anh vợ khiến tôi cứ lần lữa không đồng ý nhận  “tài trợ” của cha mẹ vợ. Vướng bận con nhỏ không ra ngoài kiếm tiền  được, tôi cố hết sức để trở thành người “nội trợ đảm đang”, mong giảm  bớt những vất vả cho vợ.</div>
<p align="justify">Vợ tôi cũng thông cảm cho chồng, không hề phàn nàn,  đòi hỏi gì. Chúng tôi tiết kiệm tối đa mọi chi phí trong cảnh vật giá  ngày càng leo thang, nhưng khó khăn vẫn chồng chất. Thương con gái,  thương cháu ngoại vất vả, cha mẹ vợ tôi kiên quyết mua đất cho vợ chồng  bất chấp sự phản đối của hai anh.</p>
<p align="justify">Thương vợ cực khổ vì mình, ái ngại vì tấm lòng của  cha mẹ vợ, tôi dẹp hết sĩ diện, nhận sự “ưu ái” từ cha mẹ vợ trong sự dè  bĩu của hai người anh. <br />
&#160;<br />
Kể từ khi có khu nhà trọ, vừa tiết giảm được chi phí thuê nhà, lại có thêm thu nhập, cuộc sống vợ chồng tôi dễ thở hơn.</p>
<div align="justify">Nhưng cũng từ đó, mỗi khi có dịp tề tựu về nhà vợ,  chạm mặt với hai anh trai của cô ấy, tôi thấy hết sức khổ sở. Tôi cố  gắng chào hỏi lễ phép, nhã nhặn nhưng đều nhận lại sự lạnh nhạt, khinh  rẻ của họ. Lúc đó, cảm giác khó thở, nghèn nghẹn cứ dâng lên trong tôi.  Tôi không biết mình phải chịu đựng tình cảnh này đến bao lâu nữa?<br />
&#160;<br />
Nhìn  thấy người ta, anh vợ-em rể thân thiết nhau, cứ vài ba bữa lại rủ nhau  đi nhậu, lễ tết, giỗ chạp thì quần tụ trò chuyện rôm rả mà tôi tủi phận.  <br />
&#160;<br />
Dù cố gắng “lơ” mọi chuyện khinh rẻ ấy, luôn cố gắng làm tròn  nghĩa vụ làm chồng, làm rể, và cố gắng dành dụm để có ngày trả hiếu cho  cha mẹ vợ nhưng cái cảm giác mình là một thằng đàn ông “chẳng làm nên  tích sự gì” luôn làm tôi cảm thấy đau đớn, tủi hổ!</div>
<div align="justify">giadinh.net</div></div>


  </td>
</tr>
</table>

</body>
</html>

